Ngất ngây quán vỉa hè ở Penang

Việc đầu tiên chúng tôi làm khi du lich tới Penang (Malaysia) là đi ăn trưa và lập tức mê tít những quán hàng rong vỉa hè.
Chúng tôi tới Penang lúc 10 giờ sáng. Bước qua góc phố trung tâm Chullia trong khu Chinatown một đoạn ngắn, chúng tôi bắt đầu thấy hoang mang. Không phải vì không có quán ăn, mà vì có quá nhiều. Bên này đường, một quán đồ nướng khói bốc nghi ngút thơm lừng. Bên kia phố, một anh chàng gầy nhẳng đang biểu diễn nhào bột làm bánh.

Ngất ngây quán vỉa hè ở Penang
Phố ăn đêm ở Penang
Chúng tôi vừa xúm xít hít hà quanh quán nướng đã vội ào sang đường, hò reo thích thú và bấm máy ảnh lia lịa, khiến anh chàng càng hứng chí, tung miếng bột xoay tít lên cao rồi nhẹ nhàng đỡ lấy đầy điệu nghệ. Cứ thế, chúng tôi “đánh võng” từ bên này sang bên kia đường đến chóng mặt, sà vào khám phá các quán.
Kết thúc bữa trưa lúc 3 giờ chiều, chúng tôi mới bắt đầu tham quan TP di sản với những tòa nhà cổ, hội quán, đền chùa, nhà thờ, pháo đài... Nhưng cuộc thăm thú ấy luôn bị gián đoạn và kéo dài hơn dự tính, vì những xe đẩy bán hàng rong đỗ ở khắp nơi. Đứng ở cửa dinh thự Cheong Fatt Tze sơn màu xanh biếc, mắt chúng tôi vẫn đỏ rực màu của những cốc nước lựu mát lạnh trên chiếc xe đẩy góc phố. Đi dưới mái hiên nhà thờ gia tộc Khoo Kongsi chạm trổ tỉ mỉ, sơn son thếp vàng lộng lẫy, chúng tôi vẫn mơ màng đến màu nước sốt sánh vàng, béo ngậy của món chak kway teow – một món ăn TQ rất phổ biến ở Penang.
Tối về, thấy vẻ mặt sung sướng vì no nê của chúng tôi, cậu lễ tân khach san khoe ngay: “Penang là thủ đô ẩm thực đường phố của Châu Á đấy, nên các bạn sẽ lên cân mất thôi”. Và cậu lại khiến chúng tôi tiếp tục lao ra phố, tới khu ăn đêm ở Penang, dù bụng đang no kễnh. Phố cấm xe từ 4 giờ chiều, hai bên đường chật kín các quầy hàng, bàn ghế, bán đủ thứ đồ ăn TQ, Mã, Ấn, khói thơm nghi ngút. Người bán hàng nào cũng vừa thoăn thoắt tay bán hàng, miệng liến thoắng nói cười vui vẻ, khiến chúng tôi muốn vào tất cả các hàng, bởi vào hàng mỳ xào của ông lão nhỏ thó vui tính, lại thấy luyến tiếc những xiên satay nướng thơm lừng của bà mẹ hàng kế bên, bởi vừa muốn ngắm nụ cười duyên của cô gái bán chè, vừa muốn tán chuyện với anh chàng đẹp trai bán salad rojak ngay cạnh.
Cuối cùng, chúng tôi ngồi ăn mỳ ở hàng ông lão, gọi thêm satay nướng, salad và tráng miệng bằng bát chè ngọt mát, rồi tán chuyện rôm rả. Ăn uống đường phố ở Penang là thế, ai cũng có thể ngồi hàng này, nói chuyện với người bán hàng bên cạnh, gọi đồ ăn ở hàng bên đường, mà tất cả đều vui.
Hôm sau, chúng tôi tới khu Tiểu Ấn (Little India) và lại bị một anh chàng đầu bếp mập ú, da đen bóng, quyến rũ với... hai con dao phay băm chặt tít mù như múa trên chiếc chảo phẳng như mặt bàn. Chúng tôi ăn trưa, lúc 10 giờ sáng. Cả lũ hào hứng ăn cơm bốc Ấn Độ với đủ loại càri cay sè trên mảnh lá chuối xanh mướt thay bát. Cuộc khám phá khu Little India đầy lạ lẫm, cuốn hút lại chen lẫn giữa màu saree lấp lánh và những đền thờ Hindu mái cao ngất, đắp nổi hàng trăm pho tượng thần tuyệt đẹp, với món cơm càri thơm nồng, ly trà sữa ấm vị quế gừng và đủ thứ bánh ngon miệng.
Những ngày ngắn ngủi ở Penang, chúng tôi không chỉ thuộc hết các con phố chính, nhớ hết tên các di sản, mà còn gọi được tên của gần hết các món ăn đường phố. Vào một quán ăn, chúng tôi đã không còn phải ngó thực đơn, mà cứ dõng dạc gọi món trong ánh mắt thán phục của những người bán hàng. Nhưng chúng tôi vẫn chưa chán trò chơi bên những quán ăn rong trên vỉa hè, vẫn phải chạy đến quán hàng thứ ba, thứ tư mới chịu ngồi xuống.

Cong ty du lich cholontourist
Nguồn : Lao Động