NHỮNG “ĐIỂM CHẾT” TRONG MÙA THỜI TRANG $ XU HƯỚNG KINH DOANH MỚI ĐẦY TRIỂN VỌNG!!!( Phần I)

Một số điều kì lạ đang diễn ra trong thời trang. Khái niệm "mùa" theo quan điểm truyền thống đang dần đi đến hồi kết với một số tên tuổi thương hiệu như Burberry, họ sẵn sàng bán thẳng những sản phẩm trong những show diễn thời trang- không giống như những ngày đầu phát triển của ngành công nghiệp thời trang . Chúng ta có thể nhìn và mua trực tiếp ngay tại những show diễn.....

Bước chuyển hướng ngoạn mục  trong  làng  thời trang ( phần i)

Khi Raimund Berthod ngồi trong studio Soha của thương hiệu cùng tên của ông, ông thường có những suy nghĩ đắn đo về thời tiết. Với những nhà thiết kế thời trang, điều này thực chẳng có gì đáng ngạc nhiên, bởi hơn ai hết họ hiểu được giá trị ảnh hưởng to lớn của thời tiết đến những bước đi của thời trang. Ví như bên ngoài căn phòng ấm áp này , tiết trời đang trở mình sang đông, điều này đồng nghĩa với việc ông sẽ phải suy nghĩ không ngừng nghỉ về các thiết kế hữu ích như găng tay, mũ len khăn quàng cho mùa đông..Có một điều khá khôi hài ở đây: “ trong khi công ty luôn yêu cầu ông thiết kế ra những mẫu trang phục dựa trên những tông màu tươi sáng” – Thì ngược lại ông lại yêu màu đen! Nhưng cũng vì một mùa thời trang mới đang đến gần nên buộc ông phải có sự điều chỉnh thích hợp.

Thoạt nhìn những thiết kế mới nhất của Berthod , ít ai trong chúng ta nhận được sự khác biệt : vẫn là một chiếc quần đen rộng mix cùng áo dài tay. Sự khác biệt duy nhất nằm ở cặp kính nhiều màu với gọng kính oversize . Berthod nói : “ Tôi không phải là một người ghét màu sắc” – “ Tôi chỉ không muốn diện những món đồ màu mè mà thôi. Tôi không thích pha trộn quá nhiều màu sắc trên một tổng thể. Trong trí tưởng tưởng của tôi, có quá nhiều những ý tưởng mà thậm chí bản thân tôi cũng chẳng biêt phải bắt đầu từ đâu”.

Suy nghĩ của Berthod đã phản ánh cách làm việc của ông trong ngành công nghiệp thời trang. Theo như những gì ông thấy thì ngành công nghiệp này đang sụp đổ theo một cách mà chúng ta không thể nhìn thấy được. Thực tế hiện nay, có một hệ thống các thương hiệu thời trang chiếm thị phần bán hàng thời trang cho dân số thế giới hơn 1 nửa thế kỉ qua. Thế nhưng, sự bùng nổ cua Internet đã hoàn toàn xóa bỏ rào cản giữ thương hiệu và những người mua hàng. “ Tôi không chắc chắn lắm về những gì đang diễn ra”.

Trên Oxford Stress một vài năm về trước, rất thiết kế của các thương hiệu nổi tiếng bị làm nhái, và ngay tại các trung tâm mua sắm nhộn nhịp sang chảnh bậc nhất sở Châu Âu người ta cũng có thể tìm được những thiết kế lông thú giả. Hầu như trong các trung tâm mua sắm, các cửa hàng thời trang, họ đều trang bị điều hòa vậy nên thật khó để cả nhận sự khác biệt khi bạn khoác lên mình bộ cánh da thật hay giả da!

Vì thế, mọi người dù luôn cố gắng để có được món đồ ưng ý nhất, nhưng cũng khó thoát khỏi tình trang mua phải đồ nhái có chất lượng kém. Lâu dần, chính vì sự lãng phí tiền bạc vào những sản phẩm gắn ác “ thương hiệu” nhưng lại là hàng nhái, họ đã quyết định chuyển sang dùng những thiết kế bình dân với giá thành rẻ hơn – nhờ vậy họ có thể thay đổi liên tục theo mùa.

Bước chuyển hướng ngoạn mục  trong  làng  thời trang ( phần i)

Từ lâu, không ít người đã đề cập đến tính chất thiếu gắn kết với thực tế của ngành công nghiệp thời trang. Đúng với tính chất của một ngành công nghiệp, bạn có thể không cần quan tâm quá nhiều đến những vấn đề về sắc tộc, giới tinh....nhưng bạn vẫn có thể kiếm được bộn tiền. Bất chấp những bước chuyển biến của thời tiết theo mùa, các thương hiệu thời trang tung ra hàng loạt các thiết kế nhằm cạnh tranh nhau trong cuộc đua thời trang. Ví dụ điển hình có thể nhìn thấy ở rất nhiều chuỗi cửa hàng thời trang sang trọng tại London: trong khi ngoài trời nóng nắng oi bức thì các cửa hàng vẫn ngập tràn thiết kế áo lông thú ấm áp! Syle “ thời trang bất chấp thời tiết” có lẽ là một trong những tiêu chí mới nổi của ngành công nghiệp sản xuất thời trang.

Topman không hề đặt bất cứ một chiếc đồng hồ dự báo thời tiết trong các văn phòng và trụ sở kinh doanh của mình; tuy nhiên – bản thân họ cũng chỉ là những người chạy theo xu hướng của thời trang. Ngay khi thời tiết đang trong độ nắng nóng của tháng 8 thì các thương hiệu đã ồ ạt thu quén những món đồ lẽ ra bạn thực sự cần để nhường chỗ chưng bày loạt áo khoác , áo jackets cho mùa đông sắp tới trong tương lai gần! Đây được đánh giá là chiến dịch “đi tắt đón đầu” vốn đã trở nên quá quen thộc trong mô hình phát triển của ngành công nghiệp thời trang. Và thật kì lạ là chính mô hình “quỷ quái” đó lại đang kiếm hàng nghìn tỷ mỗi năm bằng việc sản xuất hàng loạt quần áo...Vô hình chung, sự sản xuất ồ ạt đã khiến ngành công nghiệp vốn được coi là tiềm năng trở nên không còn sự hấp dẫn như trước nữa.

Bạn không thể nào mua được một chiếc áo tắm sau tháng 7, của 70 năm về trước – chỉ vì người Mĩ lo lắng Pháp có thể sẽ ăn cắp ý tưởng và phát triển công việc dựa trên cái vốn dĩ thuộc về người Mĩ. Năm 1945, rất nhiều các thương hiệu thời trang Paris đã tổ chức cuộc quy tụ sau khi bị phatxit Đức chiếm đống trong nhiều năm. Và tại đây, họ quyết liệt tìm cách ngăn cản các nhà thiết kế New York – bởi họ đã sao chép những mẫu thiết kế của người Pháp và phát triển ý tưởng dựa trên nguyên gốc.

Để đảm bảo cho tính hợp pháp cũng như độc quyền của một thương hiệu thời trang, tất cả những nhãn hàng đã đăng kí quảng cáo dòng thời trang cao cấp của mình. Tất cả quần áo cần được thông qua một đơn đặt hàng cụ thể sau đó sẽ được chuyển đến may riêng tại xưởng may ở Paris. Những tên tuổi thương hiệu này cũng bắt buộc phải tổ chức được các show diễn thời trang đều đặn 2 năm 1 lần và tối thiểu 50 mẫu thiết kế trên một bộ sưu tập mới. Đó như một cách thật quy tắc quy của để tổ chức lại sự phát triển của ngành công nghiệp thời trang.

Thực tế, những show diễn thời trang đã được khám phá và phát triển qua nhiều thế kỉ. Trước kia, để có được một bộ quần áo thời trang, những khách hàng của Anh và Pháp phải cần đến sự tham vấn kĩ càng của một tay thợ may hoặc các chuyên gia thời trang. Sau đó thiết kế của họ được thực hiện tại xưởng may chuyên biệt. Tuy nhiên tại House 0f Worth - những bộ sưu tập thời trang được quảng bá giới thiệu trực tiếp đến khách hàng. Bạn có thể ngắm nhìn trực tiếp sau đó có thể có chút điều chỉnh trên chất liệu màu sắc và kiểu dáng – các thợ may chuyên nghiệp sẽ ngay lậ tức may cho bạn một bộ trang phục vừa ý.
Thành công này của House of worth đã ngay lập tức gây được tiếng vang lớn. Sau 2 năm, ông được trở thành người thiết kế riêng cho hoàng hậu Eugénie; và chỉ trong vòng một thập kỉ tất cả phụ nữ thuộc dòng dõi hoàng gia Châu Âu đều lựa chọn và tin tưởng vào cách này.

Bước chuyển hướng ngoạn mục  trong  làng  thời trang ( phần i)


Vào năm 1901 , House of Worth – thương hiệu mà về sau được điều hành bởi con trai của người đồng sáng lập – đã thuê nhà thiết kế Paul Poiret để làm việc cho thương hiệu của mình. Giống như người nghệ sỹ đa tài Perry Ellis của Marc Jacobs, Poiret là một nhà thiết kế khá quái tính trong gu thời trang, và giống như Jacobs, ông sớm bị loại bỏ bởi khách hàng không hưởng ứng nghệ thuật ông mang đến qua những bộ trang phục! Điển hình như vào năm 1903 ông cho ra mắt bộ sưu tập mới nhưng không máy nó không nhận được sự đón nhận của khách hàng. Và vì thế, thay bằng những show thời trang đình đám, ông chọn cách marketing du kích.

“Ông ăn mặc những thiết kế của mình trong các sự kiện xã hội và cộng đồng” Johanannes Reponen – người trình làng bộ sưu tập thời trang MA tại London Collage of Fashion cho biết : “ Ông ấy đã tận dụng mọi thời cơ để có thể thúc đẩy thời trang của mình được công nhận”. Ông ấy đã tuyển chọn những người mẫu danh giá, những tâm poster quảng cáo và trang trí sân khấu của mình để thu hút sự quan tâm của làng thời trang.
Ông không hướng đến việc tổ chức những sự kiện xa hoa, sang trọng – ông hướng đến sự tự nhiên hoang dã, nơi mà những vị khách mời có cơ hôi chiêm ngắm và cảm nhận thiết kế thời trang của ông.

“Luôn là một bài thuyết trình mở đầu các show” Reponen nói “Nhưng rồi sớm muộn , giới yêu thời trang cũng lĩnh hội được những gì mà ông ấy gửi gắm tong các thiết kế hoang dã” (Năm 2008, Alexander McQueen đã thực hiện một show dành riêng cho Poiret tại kinh đô thời trang Châu Âu), những thiết kế hoang dại sau đó theo Poiret lưu diễn khắp các sàn diễn thời trang Châu Âu.

Điều đáng nói ở đây là: những thiết kế của ông không hề dễ dàng có thể sao chép bằng những tay thợ non kém. Họ không thể nào có được phiên bản y như những gì ông ấy mang đến cho làng thời trang. Sức hút của những món đồ Poiret mang đến khiến tất cả những thương hiệu muốn sở hữu những thiết kế này đều phải nhập khẩu 100% từ Paris. Thế nhưng, điều này dần dần đã vượt ra khỏi tâm với của các nhãn thương hiệu; Chính phủ Mĩ đã quyết định tăng thuế nhập khẩu hàng Pháp nhằm mục đích kích cầu sản xuất trong nước. Cho đến lúc này, những nhà chuyên cung cấp các thương hiệu đắt tiền đã vượt quá khả năng chi trả của họ.

Đáp trả lại điều này, những của hàng thời trang danh tiếng đã thiết lập hệ thống bán lẻ trên phố , và họ cũng bắt đầu lén quay lại những mẫu thiết kế ...nhờ đó mà các thương hiệu thời trang cao cấp có cơ hội được mở rộng sản xuất. Tuy nhiên, năm 1940, do phát xít Đức tấn công Paris nên ngành công nghiệp thời trang đi vào gián đoạn.

Chỉ 1 năm sau Eleanor Lambert đã sáng lập ra viện nghiên cứu sáng tạp thiết kế mẫu váy New York, nhằm mục tiêu ngắt những nhà thiết kế Mĩ từ “núm sữa sáng tạo” của Paris. Năm 1943 , lần đầu tiên họ cho ra mắt Tuần lễ thời trang New York. “Trong thế chiến thứ 2 , người mua hàng không thể đến được Paris, những trung tâm thời trang cao cấp bị đóng cửa và họ buộc lòng phải tận dụng những thương hiệu trong nước”.

Điều này đánh dấu bước lùi của thời trang Paris nhưng lại được xem là tin hiệu chấn hưng của thời trang New York.

Sự thay thế thời trang nhập khẩu cao cấp bằng các thương hiệu thiết kế trong nước đã khiến ngành công nghiệp thời trang Hoa kì tiết kiệm chi phí khổng lồ cho những món thuế cắt cổ. Tuy nhiên, những thiết kế không giống ai của những nhà thiết kế nơi đây đã không nhận được sự ủng hộ cao của khách hàng, khi quân Đức rút khỏi Paris, ngay lập tức họ đương đầu với 1 kẻ thù hùng mạnh!

Riêng với Paris, để khôi phục và đối phó với thời trang New York, các chuyên gia thời trang đã tích cực tổ chức các show diễn thu hút sự quan tâm của dư luận yêu thời trang. Trước đây, nếu họ chỉ chạy các chương trình quảng cáo để nhắm tời đối tượng là khách hàng thì giờ đây họ phát triển thành một trung tâm nghiên cứu quốc tế. Các nước Châu Âu luôn biết cách chiều lòng khách hàng Mĩ, và vô hình chung họ đã thành một nhóm khó có thể kháng cự lại về sức mạnh và sự quyền lực trong làng thời trang.

Bước chuyển hướng ngoạn mục  trong  làng  thời trang ( phần i)

Tuy nhiên, sự hồi sinh này được đánh giá là khá ngắn ngủi, khi thời đại mà những người phụ nữ bắt đầu tham gia nhiều hơn vào lao động sản xuất như cánh mày râu! Họ không còn thời gian để quan tâm quá nhiều đến váy áo và những thiết kế riêng....Ngay lúc này, bộ công nghiệp may mặc của Mĩ đã ra một chiến lực cực kì hợp thời: dây chuyền hóa và sản xuất hàng loạt sau đó phân phối cho các nhà bán lẻ. Lúc này người mua hàng chỉ cần đến cửa hàng và chọn mẫu phù hợp với cá nhân mình.

Đến thời điểm này, các nhà kinh doanh trong ngành công nghiệp thười trang nhận ra rằng: thời trang sản xuất sẵn mang đến lợi nhuận khổng lồ hơn thời trang thiết kế. Bởi với những mẫu sản xuất hàng loạt, lượng mua tăng, giá thuê công nhân rẻ và không còn tốn kém quá nhiều chi phí cho những show thời trang quảng cáo. Ví như con số những show vào năm 1946 là 100 thì nay chỉ còn 13 mà thôi!

Sản xuất hàng loạt rẻ hơn nhưng nó lại mất nhiều tháng để chuẩn bị tài chính và số lượng, Vì vậy những sự sao chép thời trang còn tồn lại qua nhiều năm là một điều không hề khó hiểu.

Những nhà kinh doanh thời trang bắt đầu đổ lỗi cho Amazon về vấn đề giao hàng, đổ lỗi cho McDonal vì 2 phút là quá lâu để cho ra đời 1 chiếc bánh Burger. Nhưng khi Apple tung ra thi trường sản phẩm mới, họ ngay lập tức bán những chiếc điện thoại đầu tiên trong vòng 7 ngày sau công bố nhằm thu hút những “con cá mập” khát khao cái mới.

Với những nhà thiết kế khôn ngoan, họ tung ra bộ sưu tập của mình sau đó chờ đợi ý kiến phản hồi của khách hàng và có sự điều chỉnh cẩn thận trong chất vải. Nếu báo chí có chút chê bái bất kì chiếc áo nào....chiếc đó chắc chắn sẽ loại khỏi sản xuất và không bao giờ xuất hiện trở lại trên sàn catwalk!

Bước chuyển hướng ngoạn mục  trong  làng  thời trang ( phần i)

Thương hiệu Hood AW16 đã thể hiện sự tinh tế của mình trong bộ sưu tập mang tên “Pil –Gram” (dành cho các hãng hàng không) bộ sưu tập này trưng bày những khăn lông tất da và cả những chiếc vali kéo dành riêng cho sân bay. Ngay sau đó nó đã xuất hiện trên sân khấu cùng Rihanna, hàng loạt các cửa hàng trục tuyến mở của!
Cách tiếp cận này đã lặp những bài giới thiệu của hầu hết các thương hiệu thời trang cao cấp.

Thời trang hiện đại nằm dưới sự kiểm soát của truyền thông, xã hội . Mặc dù hầu hết những người mẫu xuất hiện trên sàn diễn đều là những siêu mẫu nổi tiếng nhưng họ sẽ không bao giờ có thể tạo được sức ám ảnh như Kylie Và Gigi hay Lucky Blue nữa.

“Trước kia, ngay cả những show diễn hàng đầu cũng chỉ có được hai ba máy quay “ Reponen nói “bởi họ không muốn mọi người lưu lại những mẫu thời trang của mình trước khi công bố tại các cửa hiệu” Một thập kỉ trước, 30 nhiếp ảnh gia túc chực ở hai bên của sàn diễn chỉ để chụp được những bức ảnh mẫu , và phải đến ngày hôm sau báo chí mới xuất bản tin tức về show diễn, kèm theo đó trong vòng nửa năm mới xuất bản thành tạp chí!

Nhưng ngày nay thì hoàn toàn khác, mỗi một show thời trang có hàng trăm máy ảnh , điện thoại di động chụp trên mọi góc cạnh và gửi đến hàng triệu người theo dõi trên Instagram!

Các thương hiệu chịu áp lực quá lớn trước sự truy cập của các khách hàng , họ tấn công dồn dập các website, điều này cũng đồng nghĩa là tính chất độc quyền và mới không còn được bảo vệ nữ. Từ những bộ sưu tập thời trang đặc sắc, nó trở thành món đồ bán tràn lan trên thị trường. Vậy là sự phấn khích của tín đồ thời trang, của các khách mua hàng dành cho dòng sản phẩm mới của thương hiệu bị sụt giảm hẳn, họ không còn sự hứng thú như trước nữa.

Nói về số lượng các nhiếp ảnh gia! Có một lượng khổng lồ các nhiếp ảnh gia trên đường phố, bất cứ khi nào cũng sẵn sàng chụp lại những style ấn tượng . vậy là, các tạp chí thời trang buộc phải trì hoãn công việc của họ để trở thành nơi quảng cáo cho các thương hiệu thời trang; đổi lại thì các thương hiệu này sẽ quảng cáo cho các bộ sưu tập thời trang của họ. Cách làm việc cộng sinh khiến mọi người đều cảm thấy hạnh phúc, nhưng cũng không ít người cảm thấy mệt mỏi !

Câu hỏi đặt ra ở đây: đâu là những giá trị thực tiễn mà những show diễn thời trang đang mang lại? Đó liệu có phải là một cái gì đó quá tốn kém và mất nhiều thời gian hay không? Nhà thiết kế Oliver Spencer ước tính rằng chỉ trong vòng 6 tháng, những thương hiệu phải chi 10000 euro cho một phút trình diễn.

Bước chuyển hướng ngoạn mục  trong  làng  thời trang ( phần i)

Bạn cũng có thể đặt ra dấu hỏi lớn là: ngay cả trong những chương trình chuyên nghiệp và tập chung nhất, họ mất bao lâu để bình luận cho 50 mẫu thiết kế được tung ra? Đó là lí do tại sao nhiều khách hàng thà đến một cửa hiệu thời trang còn hơn là đến một show diễn để rồi bị lạc hướng trong những đánh giá của các chuyên gia.

Và! Nếu một show diễn mà không có báo chí? Không có người mua? Sau đó học còn tổ chức catwalk làm gì? Graeme Moran nói : “ catwalk là một sự kiến họ khiến nó trở nên ồn ào và náo nhiệt – nhưng thực sự hoàn toàn lãng phí vì không có ai thực sự mua sắm bất kì thứ gì từ đó”

Điều gì đã thay đổi? Trong mùa thời trang mới này, Burberry công bố họ sẽ bán thẳng toàn bộ bộ sưu tập AW 16 trên những sàn diễn. Với phương châm “ nhìn thấy và mua ngay” điều này hứa hẹn sự thay đổi to lớn, một cuộc cách mạng cho ngành công nghiệp thời trang? Họ nói rằng: Đây là cách mà ngàng công nghiệp thời trang vận hành trong nhiều năm qua, nhưng giờ đây chúng tôi không còn muốn làm như thế nữa” Moran nói: “Để biến đây trở thành một ngành công nghiệp táo bạo , từ nhà máy sản xuất đến người mua, người tích trữ và các cửa hàng bày bán” Họ đã thay đổi cung cách làm việc , và chúng ta không thể phủ nhận được đây là bước tiến lớn !

Đối với các thương hiệu thời trang danh tiếng, điều này còn có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Giống như Tom Ford, người đã không ngần ngại ủng hộ xu hướng cách mạng trên, Burberry cũng không nằm ngoài xu hướng đó. Những thương hiệu thời trang tên tuổi này đều sở hữu các cửa hàng riêng, đó là những thương hiệu có doanh thu khổng lồ vào cỡ 2,5 tỷ euro năm 2015. Điều này cũng có nghĩa là những bộ sưu tập thời trang mới hoàn toàn có thể xuất hiện ngay trên thị trường bán lẻ.


Làm sao để có thể tiếp cận phương thức mới mà vẫn gặt hái được thành công ? Burberry đã chứng minh một số vấn đề như sau:

Ngay ngày hôm sau khi mà show thời trang của hãng này được tung ra, Moran đã đi khắp các cửa hàng Regent Street , ông muốn xem những mẫu hot nhất trong bộ sưu tập của thương hiệu được bán ra sao. Thế nhưng, ông lập tức phát hiện ra rằng, chính các doanh nghiệp đã ém hàng để kích cầu và tăng giá. Vậy là mặc dù có sự thay đổi lớn về chiến lược kinh doanh nhưng theo như Carol Fairweather – giám đốc tài chính cho biết, lượng tiền mặt thu về không đêm lại kết quả tốt hơn là bao so với trước đây!

“ Tôi không cho rằng đây là chiến dịch có tác động quá nhiều đến số lượng hàng được bán ra” cô nói, “Tôi cho rằng điều khiến chúng tôi thực sự hài lòng với chiến dịch này, thông qua đây chúng tôi có cơ hội nhận được những chia sẻ rất lớn từ nhiều tạp chí thời trang và khách hàng”. Cô cũng đặt ra một câu hỏi rằng: Thực tế doanh thu từ những show diễn chỉ chiếm khoảng 5% tổng doanh thu, vậy có nên tiếp tục duy trì những show thời trang tốn kém đó nữa hay không ?

Hãy nhìn vào những sàn catwalk từ show của Burberry, các nhà bán lẻ của Oxford Street đã nhanh tay học ngay những thiết kế mà thương hiệu này show trên sàn diễn của mình. Ví dụ điển hình là năm 1920 , người Mĩ đã mất hàng tháng trời để sao chép những mẫu thiết kế của Paris, và Zara thậm chí đánh mất bản quyền chỉ trong vòng hai tuần sau khi lên sàn catwalk! Vậy nhìn vào đó bạn đã có câu trả lời cho riêng mình chưa??? Tôi Cá là rồi!

Theo: www.fashionbeans.com

BTV: Tranxeko